Tại sao bạn lái xe đi ăn tối nhưng lại đi nhầm đường đến công ty?

Hãy tưởng tượng rằng bạn thường lái xe đến nơi làm việc mỗi ngày. Một hôm, bạn lấy xe ra ngoài để đi ăn tối. Trên đường đi bạn đang mải miết suy nghĩ về một bài báo bạn vừa đọc và đến khi nhận ra thì bạn thấy mình đang lái xe trên con đường đến công ty!

Điều này xảy ra là do hành động lái xe đã được ghi nhớ trong bộ nhớ cơ bắp của bạn.

Vậy, bộ nhớ cơ bắp là gì?

Bộ nhớ của chúng ta có thể được chia thành 2 loại: bộ nhớ ngắn hạn và bộ nhớ dài hạn. Trong đó, trí nhớ dài hạn bao gồm 2 lớp: bộ nhớ khai báo và bộ nhớ thủ tục. Bộ nhớ khai báo có thể giúp bạn nhớ lại một cách có ý thức và liên quan đến các sự kiện, sự việc nào đó. Mặt khác, bộ nhớ thủ tục không thể được nhớ lại một cách có ý thức. Nó thường bao gồm các kỹ năng, thói quen hoặc hành động mà bạn thực hiện một cách thường xuyên.

Bộ nhớ cơ bắp chính là một loại bộ nhớ thủ tục. Khi chúng ta lặp đi lặp lại một hành động, hành động này sẽ được ghi nhớ từ bộ nhớ ngắn hạn chuyển sang bộ nhớ dài hạn của chúng ta. Ban đầu, bộ não của chúng ta hoạt động tích cực hơn để thực hiện hành động, nhưng khi chúng ta thực hành hoặc lặp lại nó theo thời gian thì bộ não của chúng ta sẽ dành ít năng lượng hơn để thực hiện hành động đó.

Các nhà nghiên cứu sử dụng thuật ngữ “bộ nhớ cơ bắp” là để chỉ rằng chúng ta có thể thực hiện một nhiệm vụ cụ thể ngay cả khi chúng ta không nhận thức được nó và không có bất kỳ phán đoán nào (như cách làm việc “cơ bắp”, “không não”).

Tính năng “bộ nhớ cơ bắp” này của chúng ta có một số lợi ích và ứng dụng đáng kinh ngạc. Bộ nhớ này được chúng ta sử dụng trong các hoạt động hằng ngày phổ biến đến mức chúng ta có thể không nhận ra, chẳng hạn như việc ghi nhớ chữ ký của chính mình, lái xe, đi bộ, bơi lội, chơi nhạc cụ,...

Việc lặp đi lặp lại khiến chữ ký được ghi nhận vào bộ nhớ cơ bắp của chúng ta

Mặc dù việc đi bộ đòi hỏi một số lượng lớn các chuyển động cơ và sự phối hợp giữa các cơ quan cảm giác, não và cơ bắp nhưng chúng ta có thể thậm chí không thể giải thích làm thế nào chúng ta có thể đi bộ. Không những thế, ngay cả khi chúng ta đang bận suy nghĩ về hàng trăm thứ khác, chúng ta vẫn hiếm khi vấp ngã trong các bước đi bộ của mình.

Đối với việc chơi nhạc cụ, một nghiên cứu đã đo hoạt động não của một nghệ sĩ piano chuyên nghiệp và một sinh viên piano khi chơi cùng một bản nhạc. Kết quả cho thấy rằng người sinh viên có mức hoạt động của não cao hơn hẳn so với nghệ sĩ piano chuyên nghiệp. Điều này chứng minh rằng một khi một hành động trở thành một phần của bộ nhớ cơ bắp thì não chúng ta có thể dành ít sự tập trung vào nó và đầu tư sự chú ý để thực hiện một nhiệm vụ khác. Như vậy có thể thấy rằng sự đa nhiệm của não một phần là nhờ vào bộ nhớ cơ bắp của chúng ta.

Bộ nhớ cơ bắp hỗ trợ chúng ta rất nhiều trong việc chơi nhạc cụ

Ngoài ra, bộ nhớ cơ bắp còn được lưu trữ trong các phần sâu hơn của não, do đó nó ít bị tổn thương hơn nếu có chấn thương xảy ra. Vì vậy mà hầu hết những người mất trí nhớ có xu hướng giữ lại những ký ức về cách sinh hoạt, một số thói quen hằng ngày của họ.

 

Tại sao muối được sử dụng để bảo quản thực phẩm?

Tại sao con người mất đến 1 năm đầu đời để tập đi?

Điều gì xảy ra khi bầu khí quyển biến mất?

Vị mặn là gì và tại sao nước biển mặn?

Thời gian là gì? Những định nghĩa và lý giải đơn giản nhất

Tin tưởng hay không tin tưởng?

Dập lửa bằng nước nóng hay nước lạnh nhanh hơn?

Những điều bất ngờ về cơ thể mà bạn chưa biết

Có phải chỉ có loài người mới được hưởng các quyền cơ bản?

Tại sao một số quốc gia lái xe bên trái trong khi các quốc gia khác lái xe bên phải?

Tại sao con người có ít lông?

Tại sao chó vẫy đuôi?

Tại sao chúng ta quên?

Tại sao con trai không được chơi với búp bê?

Bình luận

Tin mới

Sửa
TOP